Chúng ta đang sống trong một thời kỳ mà người tiêu dùng tiếp xúc với quảng cáo ở khắp mọi nơi. Mỗi ngày, hàng trăm thông điệp xuất hiện trên màn hình điện thoại, máy tính, bảng hiệu và nền tảng số. Tuy nhiên, khả năng chú ý của con người lại không tăng theo số lượng quảng cáo đó. Đây chính là bối cảnh của kinh tế sự chú ý – nơi thứ khan hiếm nhất không phải là vị trí quảng cáo, mà là khoảnh khắc người xem thực sự sẵn sàng tiếp nhận thông điệp.
Một ngộ nhận phổ biến trong truyền thông hiện nay là cho rằng quảng cáo được phân phối đồng nghĩa với quảng cáo được xem. Thực tế, phần lớn quảng cáo xuất hiện khi người dùng đang đa nhiệm: lướt điện thoại trong lúc chờ đợi, vừa xem nội dung vừa trò chuyện, hoặc đơn giản là lướt rất nhanh để bỏ qua. Quảng cáo có thể hiển thị, nhưng não bộ không ở trạng thái tập trung để ghi nhận. Hiển thị không đồng nghĩa với được xem, và được xem cũng chưa chắc dẫn tới ghi nhớ.

Trong bối cảnh ngày càng nhiều quảng cáo bị bỏ qua chỉ trong chớp nhoáng, việc được nhìn thấy (viewability) đã không còn đủ.
Trong bối cảnh này, câu hỏi quan trọng không còn là tăng thêm ngân sách hay mở rộng thêm kênh, mà là lựa chọn thời điểm tiếp cận phù hợp hơn. Có những không gian và khoảnh khắc mà người xem ít bị phân tán, không đa nhiệm và không có quá nhiều lựa chọn thay thế. Tại đó, sự chú ý trở nên dễ tiếp cận hơn và thông điệp có cơ hội được tiếp nhận trọn vẹn.

Không gian sảnh chờ thang máy là một trong những không gian có người xem ít bị phân tán
Những hệ thống truyền thông được xây dựng dựa trên chất lượng sự chú ý, thay vì chỉ dựa trên số liệu phân phối, thường mang lại hiệu quả bền vững hơn trong dài hạn. Khi đánh giá media plan, doanh nghiệp cần nhìn xa hơn các chỉ số như CPM hay lượt hiển thị, để đặt câu hỏi cốt lõi hơn: khách hàng có thực sự đang xem không?
Trong kinh tế sự chú ý, quảng cáo chỉ phát huy giá trị khi xuất hiện đúng lúc người xem có khả năng chú ý, chứ không phải chỉ khi thương hiệu có ngân sách.

